| Ben Mo 27th April 2008 at 18:18 PM 0 Comments
Xin các bạn hãy cùng BT du
hành bến mơ, vâng, Bến Mơ. Một nơi mỗi chúng
ta
có quyền mơ, có quyền control giấc mơ của mình,
thiệt đó
...............ready?
Ok.....welcome trên chuyến xe mơ, trước hết xin các bạn
tự chọn cho
mình một mệnh danh, các bạn có thể trở thành
công chúa, một loại hoa,
một chàng đẹp trai, một hoàng tử....vv....oh đừng
lo, dù bạn xấu, ốm,
mập, hay sao trong đời thì trong bến mơ các bạn vẫn
có thể trở thành
người mà bạn muốn.....mà như khi đã chọn
mệnh danh rồi mà bạn không
thích hoặc có khó khăn gì các bạn có thể
trở ra, rồi vào lại Bến Mơ với
mệnh danh khác ........ Xong chưa???
Welcome vào bến mơ, các bạn cứ tự nhiên rong ruổi
, tham quan, thả
hoa bắt bướm, lên đồi xuống biển. Các bạn
có thể đi ngược dòng dĩ vãng
trở về thời son trẻ. Các bạn sẽ được gặp
rất nhiều thần tượng. Đã nói
mơ thì dĩ nhiên thần tượng đẹp, dịu dàng,
dễ thương, và nhất là lãng
mạn lắm. Cái độc trong bến mơ là nếu bạn
nào mạo hiểm, bạn có thể biến
mơ thành thật, but , but , but word of warning:
( nói trước )
Tuy là mơ nhưng bến mơ cũng có thể làm cho
quí vị ghiền. Còn tình
trong Bến Mơ tuy là mơ nhưng đôi khi có thể trở
thành thật, khi thức
tỉnh hay bị nhức đầu, hoặc nhớ nhung kì lạ
......hoặc đau buồn
Tuy trong mơ nhưng ai trong mơ cũng muốn bạn làm một con
người chân
thật, không gian dối .
Khổ là chổ đó, nói dối thì thẹn lòng
và bị người khinh bỉ, còn nói thật
thì good bye tình yêu.
Sorry các bạn, Bến Mơ có làm các bạn confuse
không ? Vui chơi nhưng
lại ghiền, mơ nhưng phải thật, tình không mà
có, tình có thật nhưng lại
như không.....
BóngTối
Tags:
|
| Chuyen li xi ngay tet 12th April 2008 at 15:00 PM 0 Comments
Quanh chuyện "lì xì" ngày Tết bằng tiền và
bằng... chữ! Nghe hai tiếng
"lì xì" người ta liền tưởng tới bao giấy
màu đỏ, nho nhỏ bằng phần tư
trang giấy học trò, bên trong có xếp mấy tờ tiền
mới. Vậy hai tiếng "lì
xì" ở đâu ra? Nguồn gốc của nó thế
nào? Chúng tôi lân la "tầm nguyên"
qua các nhà nghiên cứu, hỏi trực tiếp bằng miệng
có, giở sách vở các vị
có, thấy giải thích hai chữ "lì xì" tựu
trung là "tiền mừng tuổi".
Cuốn từ điển thời nay do Viện Ngôn ngữ học, Trung
tâm Từ điển học
chẳng hạn, mục từ lì xì giải thích: "Lì
xì là mừng tuổi (bằng tiền).
Tiền lì xì cho các cháu ngày mùng một
Tết". "Lì xì" bằng tiền không chỉ
giới hạn trong mùng một Tết, mà "liền tù
tì" suốt ba ngày đầu năm, thậm
chí kéo dài tận những ngày "mùng" cuối
cùng của Tết như mùng 9, mùng
10. Theo một số vị mà chúng tôi hỏi chuyện, như
cụ Nguyễn Quảng Tuân,
Huỳnh Ngọc Trảng, Phạm Đan Quế, thì tục mừng
tuổi vẫn cứ nên giữ. Nhà
nghiên cứu Thông Hội bảo: "Đó là một
phần đậm đà của phong vị Tết Việt
Nam, đặc biệt đối với trẻ con, khiến trẻ nhớ
tới Tết như một thời điểm
mở đầu năm mới, đẹp như cổ tích". Với
nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, tác giả Dư
âm, cứ nên lì xì "miễn là đừng lì
xì tiền đô cho trẻ, không đúng chỗ,
mà tập hư cho chúng ăn xài". Vũ sư Hoài
Nhơn (Trần Trinh Nhơn), con
trai lớn của công tử Bạc Liêu (Trần Trinh Huy), thì
kể rằng: "Ba tôi
mất ngày 21 tháng chạp năm Quý Sửu 1973 ở Sài
Gòn. Đầu năm đó, ăn cái
Tết cuối cùng, ông còn lì xì tôi mặc dầu
tôi đã 27 tuổi. Tôi vẫn không
quên cái phong bì màu đỏ ấm áp, biểu lộ
tình cảm của một người cha lúc
nào cũng nhìn xuống con mình như thời còn nhỏ
tại Bạc Liêu". Nhà nghiên
cứu Cao Sơn giải thích: - Lì xì tiếng chữ là
lợi thị, đọc theo âm Quảng
Đông, Triều Châu thành "Lê - i - xị", chỉ
số tiền được cho, tặng trong
các dịp đầu năm, khai trương và cả trong lễ
thành hôn nữa, chứ không bó
hẹp trong dịp Tết Nguyên đán.
Lì xì nhằm cầu chúc người nhận gặp may
mắn, phát đạt. Thường người Tàu
bỏ tiền vào bao giấy màu đỏ. Người Việt Nam
ta cũng làm tương tự, phổ
biến ở miền Nam ngày Tết. Ở miền Trung thì ông
bà cha mẹ, người tôn
trưởng cho con cháu tiền mới vào dịp Tết gọi
là "tiền mừng tuổi". Không
chỉ người lớn mừng tuổi con cháu, mà hồi xưa,
con cháu phải mừng tuổi
ông bà trước. Qua giao thừa, tới sáng sớm mùng
một, con cháu bảo nhau
tới nhà thờ để chúc Tết và lạy mừng
ông bà, cha mẹ. Không chỉ lạy
suông, cũng không thể muốn lạy mấy lạy thì
lạy, mà theo nhà văn Toan
Ánh, chỉ lạy... hai lạy rưỡi. Lạy xong con cháu
phải biết "thơm thảo"
với đấng sinh thành bằng cách cung kính dâng lên
những thứ bánh trái
tươi ngon và một phong giấy hồng: Bên trong phong giấy
thẳng thớm này
có đặt một món tiền, để lên khay tươm
tất và hoan hỷ, xin các cụ nhận
cho, đó là "tiền mở hàng". Tiền này
không nhằm để cất cho nặng hầu bao,
mà ngụ ý cầu chúc các cụ quanh năm sung mãn,
may mắn. Tục mừng tuổi nay
còn đó. Ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì,
cậu mợ lì xì lớp cháu, con.
Bằng hữu thân quyến tới nhà ai chúc Tết lì
xì trẻ con của nhà đó. Hoặc
chủ nhà đón khách tới chúc Tết lì xì
trẻ em đi theo khách. Ý nghĩa
chính không nằm ở "tiền" mà ở
"tình", tức ở lòng mong ước cầu chúc
các
cháu hay ăn chóng lớn, vui chơi, học hành tấn tới,
còn phong bì nặng
nhẹ nhiều ít (tiền) không phải là điều
đáng để tâm lắm. Thậm chí không
có một cắc bạc mà chỉ có... chữ. Chữ viết
rõ to, đậm nét để "làm quà"
mừng tuổi như chuyện dưới đây.
Xưa, có một nhà nọ, nghèo quá, sinh ba đứa con
trai. Tết đến người
cha không có tiền để lì xì. Chiều ba mươi,
ông nghĩ ra một cách, lấy
giấy đỏ làm 3 cái phong bì, bề ngoài trông
thẳng thớm tươi tắn đỏ thắm
như các phong lì xì khác. Nhưng bên trong không
bỏ tiền, mà thay bằng 3
miếng giấy được ông viết 3 chữ nắn nót:
Phước - Lộc - Thọ. Qua sáng
mùng một, người cha gọi 3 đứa con trai đến
trước bàn thờ, xoa đầu
chúng, tươi cười mừng tuổi chúng bằng 3 cái
phong bì nhẹ hẫng, sau khi
đã giải thích Phước là gì, Lộc là
gì, Thọ là gì... Qua Tết, bước vào
năm mới, chẳng ngờ nhà ông phát tài, tiền
vô như triều cường. Thoắt
cái, lại tới ba mươi tháng chạp. Ý chừng nhớ
lại Tết xưa nghèo thiếu,
đạm bạc, ông định bụng sẽ tái diễn cách
"lì xì" bằng chữ để ba đứa
"Phước Lộc Thọ" đừng bao giờ quên rằng,
chúng đã được ăn no mặc ấm từ
một quá khứ đói rách gần đây. Ai đời,
khi nhận phong bì xong, ba đứa
con bóc ra, mỗi đứa đều thấy vỏn vẹn chữ
Phước, còn hai chữ Lộc Thọ
biến đâu mất. Người cha cũng ngạc nhiên không
kém. Bốn cha con đang
phân vân, bỗng một người từ đâu đến
bảo: "Ta là phúc thần của đất này.
Chữ Phước đó do ta ban cho. Chỉ cần có nó
cũng gồm đủ cả ba: phước,
lộc, thọ, vì có phước mới hưởng
được lộc, mới thọ lâu. Vì thế chẳng cần
phải cầu lộc, cầu thọ, chỉ một chữ phước
để mừng tuổi đầu năm là đủ".
Nói rồi, biến mất. Nhìn lại phong lì xì, cả
bốn cha con sửng sốt một
lần nữa vì chữ phước cũng biến mất luôn,
trên mặt giấy trống trơn,
trắng toát.
Bấy giờ vị thần thứ hai hiện ra kể cho bốn cha con nghe
một chuyện mừng
tuổi xa xưa. Đó là câu chuyện nổi tiếng khắp
châu Á, loan truyền qua
Tây Tạng và dãy Hy Mã Lạp Sơn, đến cả
lưu vực sông Hoàng Hà, Dương Tử
của Trung Quốc, du nhập vào Việt Nam từ lâu đời,
về một người cầu phước
được phước, trở nên giàu có nhưng hết
sức keo kiệt. Ông ta quên những
điều tốt đẹp, những ban phát ngọt ngào, rộng
lượng mà mình đã làm ở
tiền kiếp, vì vậy một mực thâu góp vàng
ngọc về riêng mình, trong kiếp
này, bỏ vào chiếc hũ, đem chôn ở một vị
trí bí mật trong nhà không cho
ai hay. Ngay cả con trai của ông cũng không được biết
nơi cất giấu. Về
già, ông ngã bệnh. Khi chết, linh hồn ông bị hũ
vàng ám ảnh, đã quay
lại nhà cũ, tìm cách chui vào xác chết cứng
lạnh của mình, nhưng bất
lực. Thấy vậy, một con chó gần nhà có linh tính
đã nhường thể xác hèn
mọn của mình cho kẻ giàu có kia trú vào, rồi
bay lên không trung thoáng
đãng. Còn ông nhà giàu thay thế làm chủ
thể xác của con vật bốn chân,
thỏa mãn được "sống" lại, dầu với
tấm thân thuộc hàng súc sinh như chó.
Con chó đó lạ thay suốt ngày không đi đâu
cả, cứ nằm lì trước hiên. Mà
chỉ nằm ở một nơi nhất định sát cửa ra
vào. Hễ người con (bây giờ đã là
chủ nhà) đuổi đi, một lát không lâu nó
lại quay về chỗ cũ, cứ như rời
chỗ ấy là nó rời sự sống của nó vậy.
Các phước quả mà nó hưởng là hũ
vàng ngọc, giờ đây trở thành điều vô
phước cột chặt nó vào tham si.
Ngày nọ, một đại sư ngang qua, nói với đứa
con: "Này anh kia, anh có
biết con chó đó là ai không?". "Dạ thưa
không". "Ta nói cho biết, nó
chính là cha của ngươi. Vì sao nó nằm lì
suốt ngày đêm ở khoảnh đất sát
cửa đó? Ấy là vì nó luyến tiếc của
cải chôn dưới đất. Hãy đào lên".
Người con lấy làm lạ, cho đào thử chỗ con
chó thường nằm, thì quả nhiên
thấy hũ vàng bên dưới. Bị rúng động vì
việc này, người con tỉnh ngộ, từ
chối sở hữu số vàng, rời nhà theo vị đại
sư lên núi, về sau trở thành
một trong những vị tổ đầu tiên của lịch sử
Thiền tông. Vị này tỉnh ngộ
rằng: nếu làm phước, được phước mà
thiếu huệ tức trí huệ sẽ trở nên
nguy hiểm ngu si như con chó kia vậy. Được phước,
thiếu huệ, thì như
nằm trên đống vàng, đống ngọc mà vẫn
khổ đau, thiếu thốn, phiền bực. Kể
xong, vị thần bảo: "Đó là lý do vì sao ta
phải xóa trắng chữ phước
trong bao lì xì mừng tuổi của các ngươi. Nó
chỉ có ý nghĩa tốt đẹp nếu
sinh đôi cùng huệ, bằng không chỉ là động
lực cho những cuộc thăng trầm
bất tận. Giờ đây ngươi hãy nhìn xem".
Bốn cha con thấy trên bao lì xì hiện lên hai chữ
Phước Huệ. Hai chữ
này để mừng tuổi cho mọi tâm hồn đã đi
qua mùa đông để mở đầu một năm
mới thăng hoa.
Con cá đọc tiếng Tàu là [dũy] đồng âm
với chữ DƯ = dư dật / thừa
thãi. Do đó, tranh tết vẽ con cá là để
chúc nhau có của cải dư dật.
Tags:
|